2 wp.

Cái bài dài ngoằng trình bày đủ đầy lí do thì do bản tính cẩu thả, viết trực tiếp trên wp, xong lag 1 cái mất hết.
Chỉ muốn nói là mình có 2 chiếc wp. Một cái private từ T3/2011. Và cái này là “public” từ T3/2013. (có biến cố tâm lý gì vào những tháng 3 vậy??)
Mặc dù theo thói quen, thường lại chui về cái ổ private ấm áp quen thuộc. Có chuyện bao đồng thì mới “dám” bỏ vào đây. Nhưng mà sẽ cố gắng push bản thân viết trên này nhiều hơn.
Tại sao lại phải thế? Chả biết, nhưng mà mình cảm thấy nên như thế nên là thế thôi (typical me).

Kí tên: Hồng, sau 1 thời gian private cả 2 chiếc wp rồi lại undo, cứ vậy theo moodswing.

2 wp.

Giúp.

Khổ quá, hôm nay lại đưa một phần mẻ bánh coconut macaroon (xin tự huyễn là rất thành công) cho Ly. Kiểu chủ nhật nào cũng nhắn cái tin: “Ly ah, t đang có bánh xyz, lúc nào tiện c lên lấy nhé :)).” Xong bạn í cứ cảm ơn mãi mãi mãi, làm mình phát ngượng. Thực ra thì mình thích làm bánh lí do thứ nhất (và thứ 2,3,4…n) đều do bản tính hảo ngọt. Xong rồi “chẳng may” thì baking là dạng nấu ăn ko thể làm ít được í, nên cũng ko tự xử được, vậy nên mới thành sharing the love =)). Anw thì share phần nào, đỡ béo phần đó nữa *cười ác*.

Xong rồi tối tự dưng cô L. fb hỏi công thức làm cái banana muffin with white chocochips. Mà vì lần đó làm kiểu ngẫu hứng nên công thức, measurements từ đâu mình nào có nhớ. Cũng may nó chỉ biến điệu một tí từ Banana bread đã ghi cẩn thận từ hôm nọ.

Nói dài, muốn tóm lại là cứ thấy vui vui. Vui âm ỉ. Âm ỉ lâu quá, lại chột dạ: “Đúng là hám danh mà” *tsk tsk*, Nhưng mà thực ra nó cũng chẳng xấu xa đến thế. Cái mình thích là có khả năng giúp đỡ mọi người í. Đôi khi mình bossy một chút, hay cứ muốn “nắm quyền”, thực sự ra hiếm khi vì cái chữ “quyền” hay “danh”. Mà là mình hay nghĩ, nếu có quyền áp đặt một chút sẽ “có quyền” giúp mọi người cái này, cái kia; nhất là khi mình (tin tưởng) là mình hiểu rõ “cái này, cái kia”. Tự làm được cái gì cũng không vui bằng giúp ai đấy làm được điều tương tự. Lol, nên kể cả đang uể oải đến mấy mà có ai nhờ giúp gì, mình tự dưng lại thấy hồi sức mới sợ chứ. Và rất là áy náy nếu mà không giúp được hoặc giúp nửa vời. Vậy nên vẫn suy nghĩ muốn làm liên quan đến ngành dịch vụ. Gì thì chưa biết, đừng hỏi, lại buồn.

Giúp.

“I ain’t lost, just wandering.”

Well, there’s nothing much to say. It’s been so long since i got lost somewhere and normally this is a treat I give myself whenever I’m totally lost and confused, mentally.

Yea, some wandering and wondering might be good.

I remember this saying: “Not everyone has a story, Charlie”. Even if they do, that is not excuse.” I used to think he means that most of the times, people are just normal and typical. We see someone with an extraordinary life, a movie or book with some many plot twists we lost count; only to look back into our lives and realize how small and so un-extraordinary we are.

Then right now as I’m typing this sentence, I realized (and because I know I’m gonna use this term many times more as I think best when I’m typing, let’s just abbreviate it to “AITTS, IR”) it could also mean that not everyone has a past. An ugly, hideous one that they can use as excuse for what they are now. A one single story that prevents them from creating other stories in the life they’re heading.

(If my writing is too confusing, you can just think of it as “You can’t change where you came from but you can decide where you will be”.)

Anyway, Sunday of week 7 is waiting, gonna take a refreshing and all-too-long shower before heading out for a sinfully delish brunch and, well, where we’re going is everyone’s guess :).

 

 

“I ain’t lost, just wandering.”