Econ 202.

Từ bây giờ cứ gặp ai, không cần biết lai lịch gốc gác thế nào, bố làm gì, mẹ là ai, nhà ở đâu, từng vào tù ra tòa chưa, u20 hay u70, chỉ cần nói là “Major in Economic” thì mình sẽ bỏ hết định kiến mà ngẩng nhìn với con mắt vừa ngưỡng mộ và cảm thông.

Uh thế đấy. 9 tuần nữa em yêu nhé ==.

 

Playlist I’ve been listening to recently.

Câu chuyện là 2 tuần nay mình “dạo qua phố phường, dạo qua thị trường” tìm được một vài bài mới rất rất là ưng ý, làm cho mình cũng thấy vui sướng.

Và sẵn đây chiếc blog đã đủ thứ tạp nham rồi nên mình nghĩ tội gì không “đổ” thêm bài này vào. Nếu hỏi mục đích của bài này là gì thì mình cũng không biết đâu *cười*. Anw nếu ai nghe qua mà tìm thấy một bài cũng trong playlist yêu thích của mình thì vui quá, hay là tìm thấy một bài nào mới cho đôi tai thì lại càng vui hơn *cười tập 2*.

Thế nên là mình tạo luôn một chiếc playlist để share với mn kèm thêm vài (chục) dòng gọi là giới thiệu :”)).

http://grooveshark.com/playlist/Week+4+1+4+8/96893641

1. Happy – Pharrell  William (Soundtrack Despicable Me 2)
Bài này thì chắc không cần nói gì thêm nữa trừ việc là chs bây giờ mình mới từ hang chui ra tìm thấy “mặt trời bé con” này. Cái tên đã nói lên tất cả, nếu sự vui vẻ được cô đọng lại rồi tạo lời, ghi âm thành một bài hát thì đây chính là kết quả. Tuần này phải quay một chiếc video trên nền bài này mình đã nghe mấy chục lần rồi mà ngay bây giờ ngồi viết những chữ này vai vẫn nhún lên xuống rồi thì tay nhảy nhót trên bàn phím :))).
“The best way to start a new day”

2. Heavy in your arms – Florence and The Machine
Bài này thì mình ngẫu nhiên nghe được khi xem perfomance trên So You Think You Can DanceSeason 8 với cặp Marko & Caitlyn. Hãy tạm không nói về bài choreography đỉnh của đỉnh của Sonyavà bài nhảy siêu mạnh mẽ và emotional kia mà tập trung vào bài hát này. Mình nhớ ngày trước được bạn cho nghe Dog Days Are Over của FaTM đã chê ỏng eo vì không hợp gu xong bây giờ bị ngợp luôn. Mình cũng không biết nên tả chất giọng hay chất nhạc này như thế nào, nhưng giọng chị này có một chút giống Lana Đu Dây nhưng không hoàn toàn lả lơi mà mạnh mẽ và hoành tráng hơn. Và nhạc thì siêu E-P-I-C.

3.  My love – Sia
Bài này thì mình cũng không nhớ là đào được ở đâu nữa. Thỉnh thoảng có những đoạn ngân nga mình lại nghĩ đến Christina Perry. Điều buồn cười là sau khi nghe Titanium và bài này, trong đầu mình cứ hình dung Sia là một cô ca sĩ da màu mới mái tóc dập xù, vì sao thì mình cũng chịu không hiểu =)). Cho nên đến khi search trên youtube full album của chị thì có một cú shock nhẹ. Mọi người thử xem :)).
Một chất nhạc gợi nhắc Soundtrack của Breaking Dawn và The Vampire Diaries.

4. Falling Slowly – Glen Hansard & Marketa Irglova 
Sau khi nghe Alex & Sierra (nếu đến bây giờ ai VẪN chưa biết đây là ai thì yêu cầu….đợi đến những bài sau trong playlist và sau đó là lên youtube làm một cuộc marathon cùng hành trành X-factor của họ, mình đảm bảo sẽ bị overdosed with sweetness luôn ah).
Anw thì mình muốn tìm nghe bản original xem thế nào thì mới biết bài này là soundtrack của phimONCE. Tên phim lạ hoắc nhưng chính bài này đã đoạt giải Oscar for Best Original Song là đủ hiểu nhỉ? Mà nghe nói phim về 2 nhạc sĩ và nếu phim cứ 15′ lại có một bài soundtrack như thế này thì thật là muốn xem quá đi ><!!!

5.  Toxic  - Britney Spears (covered by Alex & Sierra)
Bản sultry version này của Toxic, mặc kệ ai có nói là nhái theo bản cover của Melanie Martinez  audition cho The Voice (mà mình cũng bị điên đảo từ rất lâu rồi) thì vẫn phải công nhận thật sự là quá hoàn hảo cho 2 người, từ chất giọng đến arrangement đến hoàn cảnh.
Không nói gì thêm, mình chỉ đề nghị là mọi người hãy xem clip đầy đủ của bài này (cutest X-factoraudition luônnn) để hít vào thở ra đầy lồng ngực sự awww nảy.
Mà thôi mình gắn luôn chiếc link vào đây https://www.youtube.com/watch?v=w9JDrf1QBO4

6. Gravity – Sara Bareilles (covered by, again, Alex & Sierra)
Hic cái cảm giác biết one of your favorite couples quyết định cover one of your favorite songs í mà!!!! Thậm chí đến mức mà lần đầu tiên mình xem chẳng để ý hai người đang hát gì luôn vì còn đang mải…. ngắm hai người nhìn nhau. Lần thứ hai nghe bài hát thì ôi thôiiiii!!!
Fun fact: Chị Sierra này là có một nửa gốc Việt (mẹ là người Việt), xinh ơi là xinh :x

7. Dauðalogn – Sigur Rós 
Bài lullaby này là minh chứng hoản hảo cho câu nói: “Âm nhạc là ngôn ngữ chung của mọi quốc gia”. Khi mình nghe bài này lần đầu tiên (nhạc nền của một trong những Dramione FMV well made và buồn nhất mình từng xem T__T) mặc dù đến nửa chữ người ta hát cũng không hiểu nhưng vẫn thấy buồn da diết. Khi mình search bài này thì hóa cũng được dùng trong season finale của The Vampire Diaries luôn nên cũng khá nổi tiếng. Xong đọc comment ai cũng kiểu như là: “Chả hiểu cái ông này đang hát cái !@#$% gì cả nhưng mà vẫn thấy hay là thế !@#$% nào nhỉ” =))).
Thật sự rất buồn luôn.

8. Over you  - Cassadee Pope (The Voice 1st perfomence)
Bản thân thì chưa bao giờ công nhận cái việc cô cựu ca sĩ của Hey Monday này thắng The Voice là xứng đáng cơ mà perf này thích thì vẫn thích thôi :)). Bài này là do chính Blake Shelton (coach của chị kia) viết về chính anh trai đã mất của mình. Sau đó Blake dành cho chính vợ mình Miranda Lambert hát và cũng rất nổi tiếng (chỉ là độ nổi tiếng của country music thì hạn chế hơn thôi (( nhạc của Taylor Swift country nửa vời rồi thì scandal này kia thì chẳng nói) nhưng không hiểu sao mình vẫn thích bản này hơn. Không biết làm thế nào mà chị Cassadee có thể hiểu và thuần theo cảm xúc của Blake mà hát bài này emationally được như thế :)). Hay nhưng nếu không xem cùng video thì không có gì đặc biệt.

9. Somewhere in time – John Barry (Main theme Somewhere in time)
Một bản nhạc không lời của John Barry  - người được ca ngợi là đã viết những bản “score tình ca” (chả hiểu dịch thế nào :”)) xuất sắc nhất trong lịch sử phim. Bản thân mình thích bài này vô cùng nhưng không hiểu là do mỗi lần nghe thì nhỡ đến bộ phim đấy hay là do bản thân bản nhạc nữa. Dù sao thì “the end justifies the mean” nhỉ =))?

Thôi thế là hết rồi *xòe tay trắng ra*.

Have a nice week lovely :)).

Words of love.

My favorite couple in the world. 

Although it’s public on fb, I won’t reveal the names or other info. 

Just know that this is an 6 and 1/2 years relationship and, for the bigger part, a long-distance one.

 

“There was a time before mankind, and there will be a time after. One day there will be nobody left to remember Aristotle or Cleopatra or whatever was going on in our world.”
(Some guy)

I used to like new things. New clothes, new flavors, new genres, new friends. Changes were never too hard to get used to. Every morning I woke up knowing that by the end of the day my hours would be gone for good, and that it’s all borrowed time. Every morning I woke up thanking God for the unknown wonders I would unwrap every second, every minute. Things were simple: try not to bear my life down with any routine.

And then you came and loved me dearly. Your hair was shiny, your cheekbones was high. You kept me falling in love each day and for the first time routines weren’t so bad. I could get used to riding with you on the same road to the lakes, going to the same café, eating at the same restaurants. Back in the days, people were afraid our relationship wouldn’t last, and that we would end up no better than some other kids who got madly in love and then screwed up for no big reason. And you raised such a bold middle finger to the notions that long distance doesn’t last, 90ers can’t come together, so on. You made a believer out of me.

It’s funny how people used to question why I fell in love with you. It is because you have a really big heart, two cats and an aesthetic sense like no others. It is because you read all the books I don’t, you see beauty in the little things others ignore. It is because of your beautiful voice, your tanned skin, and your hypnotic smile. It is because you bite your lips when you’re nervous, you bake and cook so well, and you would make a damn good mother of five. Honestly, I don’t know why we fall in love, but it doesn’t matter that much anymore. What I know for sure is that you happened to pick up the right spoon, stirred up the chemical combination in my veins that kept me drunk, sober, in a state of trance and agitation at the same time. Somewhere along the line, when all the magic is gone, you will find beneath it one true simple thing that glued our two desperate souls together. But for now, let’s just be idiots in love.”